SỐNG ĐỨC TIN

Anh chị em Cursillistas thân mến,

Chuyện kể rằng trong một bữa tiệc sinh nhật tại Việt Nam, có anh thanh niên tên là Trần Văn Thanh không tin Chúa Giêsu đă sống lại. Anh nói: "Tôi chẳng tin có ông Giêsu nào sống lại cả! Các bạn cứ tin tôi đi. Đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mà thôi! Chúng ta bàn về điều đó làm ǵ cho phí thời giờ.  Tôi minh chứng điều này ngay bây giờ. Tôi cho ông Giêsu 3 phút. Nếu ông ta đă thực sự sống lại, th́ hăy dùng quyền năng của ḿnh mà hiện ra đây, và hăy đâm chết tôi đi!"  Nói xong, anh ưỡn ngực chờ đợi trong thách thức. Ba phút trôi qua, nhưng chẳng có chuyện ǵ xảy ra. Anh Thanh đắc thắng nói: "Đó, các bạn thấy chưa? Ông Giêsu có đâu nào?" Mọi người đều im lặng.

Một lúc sau, có người lên tiếng: "Anh Thanh này, tôi là một người cha, có một đứa con trai. Có lẽ nó bằng tuổi anh. Giả như bây giờ nó có mặt ở đây, cầm dao đưa cho tôi, và nói: 'Người ta nói ông là cha của tôi. Nhưng tôi không tin? Nếu đó là sự thật, th́ dao đây, ông hăy đâm tôi đi. Nếu không, chính tôi sẽ đâm ông!' Anh Thanh ơi, anh nghĩ coi. Tôi phải xử trí thế nào? Thú thật, tôi không đủ can đảm để chứng minh cho nó thấy rằng tôi là cha nó, theo cách nó đ̣i hỏi. Nhưng có phải từ sự kiện tôi không đâm chết nó, mà anh có thể kết luận rằng tôi không phải là cha của nó không? V́ thương nó, nên tôi không nỡ nào nhẫn tâm đâm nó chết. Là cha của nó, tôi thà để ḿnh bị đâm chết, hơn là cầm dao đâm chết con. Chết v́ tay nó, tôi chứng tỏ cho nó thấy chính tôi là cha của nó. Nó đ̣i hỏi, nhưng tôi không làm theo cách nó mong muốn, mặc dầu tôi có thể đâm nó chết. 

Anh Thanh này, anh hiểu điều tôi vừa nói chứ? Anh cũng vừa phỉ báng Thiên Chúa như thế đấy. Nếu Chúa Giêsu không đánh chết anh, th́ không phải là v́ không có Ngài, mà v́ Ngài thương anh đó thôi. Bởi v́ trong t́nh yêu, bao giờ cũng có một yếu điểm nghịch thường, mà người ta không thể diễn tả được".

Người ấy nói tiếp: "Anh nghĩ xem, giả như anh nắm tay đấm vào đá, th́ tay của anh bị đau, chứ không phải đá. Đá phản ứng lại cử chỉ kiêu căng của anh một cách mănh liệt. Nhưng nếu anh đấm tay xuống nước, tay anh không hề hấn ǵ. Nước chỉ dao động một chút rồi thôi. Và nếu anh đấm vào không khí, anh sẽ chẳng cảm thấy ǵ hết. Thế mà trong thực tế, không khí có vẻ bất lực ấy lại cần cho đời sống của anh và của tất cả mọi người hơn là đá cứng nhiều lắm.

Cũng thế, Thiên Chúa dường như yếu đuối và như vô h́nh giữa chúng ta. Giả như chúng ta có chưởi bới Ngài, Ngài cũng chẳng bợp tai chúng ta! Trong khi, nếu chúng ta làm thế với bất kỳ ai khác, chắc chắn chúng ta sẽ lănh đủ! Thiên Chúa như trở nên như yếu đuối và bất lực, nhưng trong cuộc sống, chúng ta rất cần đến Ngài hơn bất cứ ai khác. Giống như cá cần nước để bơi lội và để sống vậy. Anh Thanh này, Chúa Giêsu yêu anh lắm. Anh cũng phải yêu lại Ngài nhé. Anh hăy tin Ngài và sống đạo tốt hơn. Rồi anh sẽ cảm nhận được điều tôi nói là chân thật."

Thưa quư ông bà và anh chị em Cursillistas,

Chúng ta hăy cám ơn Chúa, v́ Ngài đă ban cho chúng ta đức tin, và chúng ta c̣n kiên vững bền bỉ trong đức tin cho đến ngày hôm nay. Chúa ban cho chúng ta đức tin, khi chúng ta nhận lănh Bí tích Rửa tội. Đức tin ấy như ngọn đèn sáng hướng dẫn cuộc đời chúng ta. Khi đến nhà thờ mỗi ngày Chúa Nhật là chúng ta biểu lộ và tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu Phục sinh. Mỗi Chúa Nhật là một lễ Phục Sinh.

Sự kiện Chúa Giêsu sống lại là một thực tại chắc chắn. Mặc dù chúng ta không thể nh́n thấy, nhưng chúng ta TIN là Chúa Giêsu đă sống lại. Chính Chúa Giêsu đă nói với Tôma: "V́ con nh́n thấy Thầy nên con tin. Phúc cho những ai không thấy mà tin!" (Jn 20: 29).

Có phải Tin là chấp nhận một điều ta không thể nh́n thấy? Xin thưa là Tin không phải là nh́n nhận một điều không có, nhưng là cảm nhận một điều đang có ở đó mà ta không thể nh́n thấy. Một sự kiện hiện hữu ở đó, th́ tin hay không tin, ta cũng không thay đổi được sự kiện đó. Một điều đang có, th́ dù có chối từ, nó cũng vẫn tồn tại.  Nếu nó có vắng bóng, th́ chỉ vắng bóng với kẻ chối từ nó mà thôi. Nh́n nhận một điều có thật mà ta không trông thấy, không cắt nghĩa được, là mở đường cho trí tuệ đến với sự thật, đến với chân lư. Như thế, chấp nhận một điều vượt khỏi tầm mức của trí tuệ không phải là thất bại của trí tuệ, mà là đem về một sự sống, gợi lên một chân trời khác cho trí tuệ suy nghĩ.

Nhưng tin vào Chúa Giêsu Phục Sinh không chỉ là việc làm của trí tuệ, mà là việc làm của con tim, là việc làm của đức tin. 

Thánh Phaolô trong thư gởi cho các tín hữu Côrintô đă viết: "Nếu Chúa Giêsu không phục sinh, th́ niềm tin và lời rao giảng của chúng ta hóa ra vô ích!" (1 Cor 15:14). Thật vậy, nếu Chúa Giêsu không sống lại, th́ chúng ta không có một bằng chứng cụ thể và chắc chắn nào để tin rằng Ngài là Con Thiên Chúa. Và nếu như thế, Chúa Giêsu cũng chỉ là một đạo sư hay chỉ là một tiên tri nào đó theo nghĩa thông thường mà thôi!

Với Đức Tin, chúng ta tin và xác quyết rằng Chúa Giêsu đă sống lại. Thật vậy, Chúa đă phục sinh! Nếu Ngài đă thực sự sống lại, và chúng ta đă xác quyết và tin như thế, th́ thử hỏi sự phục sinh của Ngài có ảnh hưởng ǵ đến chúng ta, và làm cho chúng ta thay đổi cuộc sống hiện tại không? Có thể nói rằng biết bao lễ Phục sinh đă qua đi, mà đời sống đạo của chúng ta đâu có ǵ thay đổi! Ta 'vũ như cẩn', là vẫn như cũ, với biết bao thói hư tật xấu, chẳng thay đổi bao nhiêu, hay có khi c̣n tồi tệ hơn nhiều!

Tại sao vậy? Là v́ chúng ta đă coi sự phục sinh của Chúa Giêsu như một biến cố xảy ra hoàn toàn ở bên ngoài chúng ta, không ảnh hưởng ǵ đến chúng ta cả. Một nhà Tu đức kia đă nói: "Nếu Chúa Giêsu chỉ sinh ra tại Bêlem, chỉ sống tại đất nước Do thái, chỉ chịu chết trên đồi Can-vê, và chỉ Phục sinh trong lịch sử cách đây hơn 2.000 năm, mà không sinh ra, sống, chịu chết và sống lại trong tâm hồn chúng ta tại đây vào lúc này, th́ tất cả những biến cố ấy của Ngài đều hoàn toàn vô ích đối với chúng ta!" V́ thế, điều quan trọng để sự Phục sinh của Ngài có ích lợi cho ta, là hăy cầu xin Ngài Phục sinh ngay trong tâm hồn của mỗi một Cursillista trong chúng ta.

Trong niềm tin và sự tuyên xưng đức tin của ta, Ngài vẫn đang sống và hiển trị, nhưng dường như tất cả đều xảy ra ở bên ngoài ta. C̣n ở ngay trong tâm hồn ta, có thể Ngài thực sự đă chết, và đă được an táng từ lâu! Thỉnh thoảng ta chỉ tưởng nhớ đến Ngài như là một người đă sống trong quá khứ, cũng giống như ta vẫn nhớ đến ông bà tổ tiên ta, hay đến một vị anh hùng dân tộc nào đó trong lịch sử. Trong tâm hồn ta, Ngài được coi như một người quá cố.  Mà một người đă chết như thế đương nhiên chẳng có thể ảnh hưởng, hay làm cho ta thay đổi ǵ được.

Như thế, để được biến đổi nên một tạo vật mới tốt đẹp hơn theo đường lối của Phúc âm, trước hết ta phải cầu xin Chúa Giêsu phục sinh ngay trong tâm hồn của ta. Chỉ khi nào Ngài thực sự sống và hoạt động trong ta, th́ ta mới có thể được biến đổi, để trở nên giống như Ngài.

Trong Tin Mừng có đoạn mô tả Chúa Giêsu ngủ say, bất động như chết, trên thuyền của các tông đồ giữa cơn phong ba băo táp, để mặc các tông đồ phải đối phó trong hốt hoảng và sợ hăi (xem Mt 8: 23-27; Mc 4: 35-41; Lc 8: 22-25).  Có phải đây chính là h́nh ảnh mô tả thật chính xác t́nh trạng của Chúa Giêsu trong tâm hồn chúng ta? Ngài đang ngủ say, hay Ngài đang nằm chết trong ngôi mộ của tâm hồn chúng ta?

Thưc sự, lúc nào Chúa Giêsu cũng hiện diện trong tâm hồn ta với đầy đủ quyền năng của một vị Thiên Chúa.  Ngài sẵn sàng làm mọi sự để giúp ta thêm mạnh mẽ, để trở nên hoàn thiện. Nhưng thái độ hờ hững và lăng quên của ta đối với Ngài, đă khiến sự hiện diện của Ngài thành một sự hiện diện thụ động của một xác chết, hay của một người đang ngủ. Ngài hiện diện đấy, nhưng chẳng khác ǵ vắng mặt. Ngài vẫn sống đấy, nhưng chẳng khác ǵ đă chết; vẫn thức đấy, nhưng chẳng khác ǵ đang ngủ. Ngài giống như một kho tàng quư báu được chôn giấu trong nhà ta, nhưng v́ ta hững hờ, v́ ta vô tâm, v́ ta làm ngơ....  nên ta nghèo vẫn hoàn nghèo, và kho tàng ấy chẳng ích lợi ǵ cho ta cả!

Ngài ngủ hay thức, chết hay sống trong tâm hồn ta, điều đó hoàn toàn tùy thuộc ta có đánh thức Ngài dậy, để cho Ngài sống và hiện diện trong tâm hồn ta hay không? Ngài để ta hoàn toàn tự do quyết định điều đó. Và chính v́ Ngài để ta tự do, nên ta phải chịu trách nhiệm về sự chọn lựa này. 

Trong chương tŕnh cứu độ của Ngài, có rất nhiều việc Ngài đ̣i hỏi sự cộng tác tự nguyện của ta, để công việc được thành sự. Ngài luôn luôn muốn sửa đổi ta, muốn cứu rỗi ta, và đưa ta về cùng Ngài, để chia sẻ sự phục sinh vinh hiển của Ngài, nhưng nếu ta cương quyết chối từ, th́ Ngài cũng đành chịu, đành bó tay!

Ngài chỉ hoạt động trong tâm hồn ta, khi ta biết thành tâm hướng về Ngài, để làm cho sự hiện diện của Ngài được trở nên tích cực hoạt động trong ta. Sự hiện diện của Ngài trong tâm hồn ta chỉ đạt tới mức tuyệt đỉnh và trở nên tích cực hoạt động, khi nào ta có thể nói được như thánh Phao-lô: "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi" (Galat 2: 20). 

Muốn được như thế, ta phải để Chúa Giêsu phục sinh và hiển trị trong tâm hồn ta.  Có nhiều lúc ta đă để cho cái 'tôi' của ta chiếm hữu và làm chủ tâm hồn, nên lúc nào ta cũng nghĩ về ta, về quyền lợi và những ư muốn riêng tư của ta. Mọi hoạt động của ta bị cái 'tôi' ích kỷ đó chi phối và điều khiển, khiến ta lúc nào cũng chỉ biết lo cho bản thân trần tục của ḿnh. Nhưng càng lo cho bản thân bao nhiêu, ta càng cảm thấy thiếu thốn, trống rỗng và đau khổ bấy nhiêu; v́ đ̣i hỏi của cái 'tôi' th́ vô hạn, mà sức của ta th́ có hạn!

Vậy, muốn Chúa Giêsu luôn hiện diện sống động và sử dụng quyền năng của Ngài trong ta, ta phải để cho Ngài làm chủ toàn bộ tâm hồn của ta. Ngài sẽ che chở và hướng dẫn chúng ta từng nẻo đi nước bước, hướng về sự phục sinh vinh hiển của Ngài. 

Làm như thế là ta đă t́m được kho tàng quư báu nhất, mà ta vẫn vùi sâu chôn chặt trong tâm hồn ta, để biến kho tàng đó sinh ích lợi cho ta. Làm như thế là ta đă phục sinh Chúa Giêsu trong tâm hồn của ta vậy.  Alleluia. Decolores.

Lm. Antôn Trần Bạch Hổ, SVD