***

LÁ THƯ LINH HƯỚNG

 

Vào một buổi sáng, anh thợ giầy thức giấc rất sớm, anh quyết định chuẩn bị xưỡng nhỏ của anh cho tươm tất rồi vào phòng khách chờ đợi cho bằng được vị khách quý. Và vị khách đó không ai khác hơn là chính Chúa, bởi vì tối qua trong giấc mơ, Ngài đã hiện ra và báo cho anh biết là Ngài sẽ đến thăm anh trong ngày hôm sau.

Anh thợ giầy ngồi chờ đợi với tâm hồn tràn ngập hân hoan. Khi những tia nắng ban mai vừa chiếu rọi qua khung cửa thì anh đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Lòng anh hồi hộp, sung sướng, hẳn là Chúa đến... Anh ra mở cửa, thế nhưng kẻ đang đứng trước mặt anh không phải là Chúa mà là người phát thư. Sáng hôm đó là một ngày cuối đông, cái lạnh đã khiến mặt mũi, tay chân người phát thư đỏ như gấc, anh thợ giầy không nỡ để nhân viên bưu điện run lẩy bẩy ngoài cửa, anh mời ông ta vào nhà và pha trà mời khách. Sau khi đã được sưởi ấm, người phát thư đứng dậy cám ơn và tiếp tục lên đường làm công việc.

Anh thợ giầy lại vào phòng khách tiếp tục chờ đợi Chúa đến. Nhìn qua cửa sổ anh thấy một em bé đang đứng sướt mướt trước cửa nhà. Anh gọi nó lại, hỏi cớ sự, nó mếu máo cho biết là đã lạc mất mẹ và không biết đường về nhà. Anh thợ giầy lấy bút viết vài chữ để lại trên bàn báo cho vị khách quý biết mình phải đi ra ngoài. Nhưng đường dẫn đứa bé về nhà đâu phải là chuyện đơn giản và nhanh chóng, mãi đến chiều tối mới tìm ra nhà đứa bé; và khi anh về lại nhà thì phố xá đã lên đèn.

Vừa bước vào nhà, anh đã thấy có người đang đợi anh, nhưng người đó không phải là Chúa mà là một người đàn bà dáng vẻ tiều tuỵ, bà cho biết đứa con của bà đang ốm nặng và bà đã không thể chợp mắt suốt đêm qua. Nghe thế, anh thợ giầy lại hối hả lên đường đi săn sóc đứa bé. Đến nửa đêm anh mới về lại nhà, để nguyên quần áo và lên giường ngủ. Thế là một ngày đã qua mà Chúa chưa đến thăm anh. Nhưng đột nhiên trong giấc ngủ, anh nghe tiếng Chúa nói với anh: "Cám ơn con đã dọn trà nóng cho ta uống, cám ơn con đã dẫn đường cho ta về nhà, cám ơn con đã săn sóc an ủi ta, cám ơn con đã tiếp đón ta ngày hôm nay."

'Những gì các con làm cho người bé mọn nhất của ta đây, là các con đã làm cho chính ta.' (Mt 25: 40)
Anh chị em Cursillistas thân mến,

Chúa Giêsu đã đồng hóa mình với những người bé nhỏ, nghèo hèn, cô thân, cô thế, bệnh tật và bất hạnh không ai nâng đỡ. Nhận ra Chúa trong mọi người là một điều khó và làm việc gì đó cho người khác nhất là cho người nghèo hèn thất học, xấu xí, bẩn thỉu mà coi như là làm cho chính Chúa thì lại càng khó hơn. Người tín hữu Kitô luôn được mời gọi hãy yêu thương và phục vụ Chúa nơi anh chị em mình. 

Thánh Giacôbê đã dạy: "Một thân xác không hơi thở là một xác chết, cũng vậy đức tin không việc làm là đức tin chết." (Gia 2: 26)
Đừng trách Chúa đã tạo ra nghèo đói, chỉ nên trách mình vì đã không chia sẻ của cải dư thừa. Đừng trách Thiên Chúa đã tạo ra đau khổ, chỉ nên trách mình đã khóa chặt lòng từ tâm. Đừng trách Thiên Chúa đã tạo ra bệnh tật, chỉ nên trách mình đã quá lờ lững, vô tâm. Thiên Chúa đã ban cho nhân loại một trái đất màu mỡ đủ để nuôi sống mọi người. Ngài cũng đã ban cho con người một trái tim yêu thương đủ để xoa dịu những nỗi thống khổ, bất hạnh. Chỉ cần con người biết mở rộng lòng ra để phục vụ, để rồi những người nghèo đói sẽ được no nê, kẻ khổ đau sẽ được an ủi, người bệnh tật sẽ được chữa lành. 

A. Vinet đã có nhận xét thật chí lý: "Giầu có thật của đời sống là yêu thương, nghèo nàn thật là ích kỷ."
Mẹ Teresa Calcutta luôn bị cuốn hút bởi những con người đau khổ, bệnh tật và nghèo đói. Tình yêu Chúa Giêsu và tình yêu con người luôn quyện vào nhau. Vì yêu Chúa nên Mẹ càng yêu con người mãnh liệt hơn. Mẹ tập nhìn ra chính Chúa Giêsu trong mỗi con người cho dù họ có xấu xa, kinh tởm đến đâu đi nữa.

Mỗi nghĩa cử chúng ta làm cho người khác là một bước chỗi dậy khỏi sự mù lòa của tâm hồn, để dần dần nhận ra hình ảnh Chúa Giêsu rõ nét trong tha nhân. Vì thế, lòng quảng đại chính là thước đo mức độ trưởng thành trong đức tin. Sự cao cả của con người sẽ lớn dần theo những bước đi quảng đại mà người đó làm cho tha nhân.

H. Bordeau đã tìm ra một bí quyết của hạnh phúc là: "Ai quên hạnh phúc của mình để tìm hạnh phúc của kẻ khác, sẽ gặp được hạnh phúc của mình tràn đầy sung mãn".

Mỗi muà Giáng Sinh là một lần Chúa Hài Đồng nhắc nhở chúng ta rằng Ngài luôn đi ngang qua đời ta, như vị vua giả trang làm người hành khất khó nghèo, cô đơn, bất hạnh. Đừng để Ngài lặng lẽ đi qua với hai bàn tay trắng. (Thiên Phúc - Suy Niệm, trang 37).
Cầu chúc tất cả anh chị em Cursillistas được tràn đầy bình an, đạo đức và hạnh phúc trong mùa Giáng Sinh nầy.

Lm. Francis Nguyễn Văn Vĩnh.