LÁ THƯ LINH HƯỚNG

HY SINH VÀ HẠNH PHÚC
“Anh em hãy cho đi, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại.” (Lc. 6: 38)

Một buổi tối cúp điện, người ta mang một cây nến đặt trên bàn ở giữa phòng. Ngọn nến được châm lửa, và nó bắt đầu cháy sáng. Nó hân hoan nhận ra rằng nó đã giúp cho mọi người có ánh sáng. Ai cũng trầm trồ: “Ôi chao, ngọn nến sáng quá, đẹp quá, dễ thương quá!”
Thế nhưng, những giòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra, lăn dài dọc theo chân nến. Nó cảm thấy càng lúc càng bị lún xuống và ngắn đi… Cho đến khi chỉ còn lại một nửa, ngọn nến giật mình tự nhủ: “Chết mất, ta mà cứ cháy sáng mãi thế này, thì chẳng mấy chốc, ta sẽ tàn lụi mất thôi! Tại sao? Tại sao ta lại phải hy sinh một cách thiệt thòi, oan uổng và ngu dốt như vậy chứ?”
Ngần ngừ trong một thoáng, ngọn nến quyết định nương theo cơn gió thoảng, để tự mình tắt phụt đi. Thế là tất cả chỉ còn lại một sợi khói mỏng manh, giống như một nụ cười mãn nguyện yên tâm!
Mọi người trong phòng nhốn nhảo bảo nhau: “Thôi chết! Tắt mất ngọn nến rồi. Tối quá. Làm sao bây giờ?”
Ngọn nến chưa kịp cảm thấy kiêu hãnh vì sự hiện diện quan trọng của mình, thì đã có một người bình tĩnh lên tiếng đề nghị: “Nến dễ bị gió thổi tắt lắm. Để tôi đi lấy cây đèn dầu cho chắc ăn.” Chỉ cần mò mẫn trong bóng tối ít phút, người ta đã tìm và thắp sáng được một cây đèn dầu cũ kỹ. Còn cây nến cháy dở ban nãy, người ta quẳng nó vào ngăn kéo tủ!

Sống ở đời, 'không ai là một hòn đảo.' Sống là sống cùng, sống với người khác. Càng đi tìm chính mình, con người càng đánh mất chính mình, càng co cụm trong vỏ ốc của mình, con người càng chết dần trong nỗi cô đơn của mình. Nỗi khát khao hạnh phúc của con người chỉ có thể được lấp đầy khi đến với tha nhân mà thôi. Đó là một sự thật nền tảng về con người. Con người chỉ thành đạt thật sự, con người chỉ trưởng thành thực sự, khi họ biết sống cho tha nhân.
Qua cuộc sống và cái chết của Ngài, Chúa Giêsu cũng đã khẳng định: “Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống mình vì Thầy thì sẽ tìm thấy được.” (Mt. 10: 39)
Đó là nghịch lý của Kitô giáo, nhưng đó cũng là chân lý của muôn đời. Thật thế, tất cả những ai miệt mài trong danh lợi, chức quyền, lạc thú của riêng mình, rồi cũng phải chuốc lấy đắng cay, chua xót, muộn phiền mà thôi! Trái lại, một cuộc sống hòa mình với người khác sẽ luôn là một cuộc sống tràn đầy sung mãn. Chính trong phục vu,ï con người mới tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. Chính trong những nghĩa cử yêu thương, con người mới tìm được nguồn hạnh phúc đích thực.
Chính trong tha nhân con người mới tìm được chính mình. Đúng như lời một tác giả đã viết: “Một ngày nào đó chúng ta sẽ nhận ra rằng những gì mình thực sự sở hữu lại chính là những cái mình cho đi.”
Trong cuộc sống hôm nay có quá nhiều dành giựt, lừa đảo, khiến cho con người dễ có thái độ nghi kỵ, thủ thế, để rồi khước từ, tẩy chay người khác. Lạy Chúa, xin cho con luôn ý thức rằng con chỉ được hạnh phúc khi trao ban, con chỉ gặp lại chính bản thân trong tha nhân mà thôi. Trong cuộc sống bận rộn này, con thật khó dành thì giờ cho anh chị em, cư xử tốt đẹp với mọi người. Xin cho con biết rằng khi con làm điều đó cho tha nhân là lúc con gặp được chính Chúa. Amen.

 

Linh Mục Trần Bạch Hổ