LÁ THƯ LINH HƯỚNG

Gia Đình và Đức Tin


Khi nhìn vào cuộc sống "bất ổn" trong một số gia đình ngày hôm nay, thế hệ trẻ băn khoăn tự hỏi về giá trị gia đình và đời sống tôn giáo. Họ hỏi rằng: Có cần thiết lập gia đình để vợ chồng sống chung thủy với nhau trọn đời hay không? Thiên Chúa có thật hay không? Hay là Ngài đã đi vắng, xa cuộc đời của con người? Trên đường đời họ gặp nhiều đau khổ do phản bội và li dị hơn là niềm vui! Có lẽ các bậc làm cha mẹ cũng khó trả lời trước những câu hỏi này, vì chính họ cũng chẳng hiểu nguyên do hiện sinh của mình, nên cũng đành để cho con cái tự chọn lựa và đổ lỗi cho 'thời cuộc' bây giờ là thế đó. Chúa thông cảm mà. Nếu quan niệm như vậy, thì con người chưa sống đúng nghĩa của cuộc sống nơi trần thế để có hạnh phúc như lời Thầy Chí Thánh dạy rằng: "Thầy đến để chúng con được sống hạnh phúc trọn vẹn" (Gioan 10:10). Ý của Thầy là muốn Kitô hữu sống 'hạnh phúc' ở đời này và đời sau.
Thế rồi! Vào đầu tháng Tám, năm nay 2011, quốc hội Úc Châu thảo luận đề tài "Đồng Phái Kết Hôn"(same sex marriage). Các cuộc bàn luận gây chia rẽ trong mọi lãnh vực từ tôn giáo đến xã hội. Là Kitô hữu chúng ta nhận định thế nào?
Nếu dựa trên tình cảm và xúc giác thì sẽ bị lầm lẫn! Nhưng Đức Tin Công Giáo giúp chúng ta biết nhìn xa vươn tới cuộc sống vĩnh cửu đời sau. Chúng ta cần trở về nguồn của Kinh Thánh. Lời Thánh trong Sách Sáng Thế chương 1 và 2 gợi nguồn cảm hứng cho một nhạc sĩ ca tụng tình yêu Gia Đình và Đức Tin: "Ngày xưa khi Chúa dựng nên đất trời, Ngài cũng dựng nên con người giống hình ảnh Ngài. Ban cho có đôi (nam và nữ) như chim kia liền cánh và như cây kia liền cành". Hình ảnh thật đẹp về một gia đình nguyên thủy của đôi vợ chồng chan chứa tình yêu. Cả hai sống hạnh phúc trong sự Quan Phòng của Thiên Chúa là Đấng tạo dựng muôn loài. Gia Đình này là nền tảng cho các thế hệ tương lai. Dựa vào Lời Thánh, chúng ta dành thì giờ suy nghĩ ba điểm then chốt sau đây.
1) Cô đơn của kiếp người: Kinh Thánh diễn tả sự cô đơn, sự trống vắng, và đau khổ tột đỉnh cho loài người trong hình ảnh người đàn ông đầu tiên, được gọi là Ađam. Ông có đủ quyền năng và giàu sang, nhưng vẫn cô đơn, buồn tủi. Ông có quyền cai quản vũ trụ, đặt tên cho muông thú, nhưng ông không có bạn đồng hành. Gia tài của ông là đất đai toàn thế giới, nhưng lòng vẫn trống vắng. Mới hay rằng, tiền của và quyền lực không đem lại hạnh phúc cho con người. Trong sự trống vắng và cô đơn, Ađam đi vào bóng tối của đêm đen: Con người ở một mình không tốt (Sáng thế chương 2:18). Ông 'ngủ' nói đến sụ bất lực của con người. Để từ đó biết đón nhận Ân Phúc của Thiên Chúa: Ngài tạo dựng Eve và đem đến cho Ađam.
2) Hạnh Phúc của loài người. Khi nhìn thấy Eve đứng trước mặt, mắt ông mở to! Ông ngây ngất, đê mê! Không biết dùng ngôn ngữ để diễn tả niềm vui bất tận! Mà chỉ biết nói cách đơn sơ: Đây thật là xương và thịt của tôi (Sáng Thế 2:23). Khi hai người khác giới -nam và nữ- kết thành vợ chồng - trao thân cho nhau, niềm hạnh phúc được tăng thêm đến mức độ không còn biên giới, mà chỉ biết: Cả hai thành một "xương thịt" (Sáng Thế 2:24) Chúa chúc phúc cho họ và dạy họ cách duy trì hạnh phúc và tăng thêm ân phúc trong đời sống gia đình (Sáng Thế 1:28-30).
Kitô hữu biết rằng, trong sự khôn ngoan của Thiên Chúa, Ngài ban cho người Nam và Nữ để có sự Liên Hệ với nhau, trở thành Vợ Chồng. Thế rồi, con cái được sinh ra trong gia đình. Họ không cần xin con nuôi. Trường hợp vợ chồng hiếm muộn, không có con cái, họ biết chấp nhận thực tế và khiêm nhường mở rộng vòng tay đón nhận con từ vợ chồng khác trao ban. Niềm vui này giúp họ biết đến với Giáo Hội, đại Gia Đình Dân Chúa.
3) Ơn Phúc trong cuộc đời: Chúa rất hài lòng với công cuộc tạo dựng và trao cho loài người quản trị kho tàng thiên nhiên. Ngài tạo dựng ngày 'Thánh', gọi là Sabbath hoặc Ngày Chúa Nhật để lắng nghe lời ca tụng của muôn loài. Con người được dựng nên đệ Liên Hệ với Thiên Chúa. Ngài muốn 'làm bạn' với loài người. Ngài muốn nghe lời tâm sự của loài người. Vì thế Ngài tìm đến với gia đình Ađam - Eve và gọi tên họ (Sáng Thế 3:9).
Tiếc thay, tội đã cắt đứt các mối liên hệ. Vì thế họ trốn: không muốn gặp Thiên Chúa và đổ lỗi cho nhau! (Sáng Thế 3). Không nhận nhau là vợ chồng nữa, nhưng 'là người đàn bà Ngài đã trao cho con!' (Sáng Thế 3:12). Họ cũng không biết nhận lỗi, lại đổ lỗi cho kẻ khác. Nếu lúc đó họ biết xin ơn tha thứ, thì cuộc sống của họ và loài người sẽ khác. Không lầm than và đau khổ như chúng ta thấy.
Suy nghĩ về sự trung tín của vợ chồng trong lịch sự loài người, nhà văn người Pháp, Jean Paul Sartre, nói rằng: "Thường thường người ta thường hay nói mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng chính mối tình cuối cùng mới thật sự là mối tình bất diệt". Gia Đình Kitô hữu luôn cần Ơn Chúa để sống chung tình và hạnh phúc. Để đón nhận Ơn Chúa, họ cần đến với bàn tiệc Thánh Thể.


Lm. Peter Hà Ngọc Đoài