***

Trang Học hỏi về Giáo Hội
Tông huấn
NGƯỜI TÍN HỮU GIÁO DÂN
(Christifideles Laici)
ĐGH Gioan Phaolô II

* * *

CHƯƠNG I

TA LÀ CÂY NHO, CÁC CON LÀ CÀNH

(Tiếp theo)

THÁNH HÓA BẢN THÂN GIỮA THẾ GIỚI

15.    Ơn gọi nên thánh của người tín hữu giáo dân đòi hỏi sống theo tác động của Thánh Linh một cách đặc biệt trong việc hội nhập của họ vào thực tại trần thế, và trong việc tham gia vào các hoạt động trần gian. Chính vị Tông Đồ Cả đã khuyến khích chúng ta như vậy: "Những gì chúng ta nói, những gì chúng ta làm đều phải thực hiện với danh nghĩa Đức Giêsu Kitô, nhờ Ngài để cảm tạ Thiên Chúa Cha" (Col 3,17). Ap dụng lời của Thánh Tông Đồ cho tín hữu giáo dân, Công Đồng quả quyết một cách cứng rắn: "Họ không được để cho việc gia đình, việc trần thế lấn át đời sống thiêng liêng của mình." (45)

Sau Công Đồng, các Nghị Phụ Thượng Hội Đồng tuyên bố: "Sự thống nhất đời sống của người tín hữu giáo dân rất quan trọng: vì họ phải tự thánh hóa trong cuộc sống hàng ngày, cuộc sống nghề nghiệp và xã hội. Để đáp lại ơn gọi của mình, người tín hữu giáo dân phải xem đời sống thường nhật như một cơ hội kết hiệp với Chúa và thực hiện ý muốn của Ngài, như một cơ hội phục vụ tha nhân bằng cách đưa họ tới hiệp thông với Thiên Chúa trong Đức Kitô". (46)

Ơn gọi nên thánh phải được người tín hữu giáo dân nhận thức và sống, không phải như một bổn phận đòi hỏi và không thể tránh, nhưng một dấu chỉ chói sáng của tình yêu vô biên của Chúa Cha là Đấng đã tái sinh họ trong đời sống thánh thiện. Một ơn gọi như thế, trong những điều kiện ấy, phải được định nghĩa như yếu tố căn bản và không thể phân lìa của đời sống mới do phép Rửa Tội, và vì thế, như một yếu tố cấu tạo nên phẩm giá của họ. Đồng thời ơn gọi nên thánh lại được liên kết mật thiết với sứ mệnh và trách nhiệm được trao phó cho người tín hữu giáo dân trong Giáo Hội và giữa thế giới. Bởi vì sự thánh thiện đang sống trong tín hữu phát xuất từ việc tham gia vào đời sống thánh thiện của Giáo Hội, tự nó cũng biểu tượng sự đóng góp tiên khởi và căn bản vào việc xây dựng Giáo Hội như là "việc các thánh thông công". Trước cặp mắt đức tin đang mở ra một cảnh tượng lạ lùng: đó là bao nhiêu tín hữu giáo dân, nam và nữ trong cuộc sống và sinh hoạt hằng ngày, không ai hay biết tới họ, đôi khi cũng không ai hiểu được họ, các kẻ quyền hành trần thế không đếm xỉa tới họ, nhưng Chúa Cha nhìn họ đầy vẻ trìu mến, họ là những người thợ đang miệt mài làm việc trong vườn nho của Chúa, là những người thấp hèn nhưng cao sang vì nhờ sức mạnh ân sủng của Thiên Chúa, họ đang mở rộng nước Thiên Chúa trong dòng lịch sử.

Phải nhìn nhận sự thánh thiện cũng là nền tảng căn bản và là điều kiện tuyệt đối không thể thay thế được để hoàn thành sứ mệnh của Giáo Hội. Chính sự thánh thiện của Giáo Hội là nguồn gốc sâu nhiệm và là mực thước không sai lầm của hoạt động tông đồ, và nghị lực truyền giáo của Giáo Hội. Giáo Hội hiền thê của Đức Kitô càng được Ngài yêu mến và đáp lại tình yêu của Ngài bao nhiêu, thì Giáo Hội càng trở nên người Mẹ phong phú trong Thánh Linh bấy nhiêu.

Một lần nữa, chúng ta hãy lấy lại hình ảnh của Thánh Kinh: sự trưởng thành của cành nho tùy thuộc vào sự kết hợp với cây nho: "Cũng như cành nho không tự nó sinh hoa kết quả nếu nó không ở trong cây nho. Cũng thế, chúng con sẽ không đem lại hoa trái nếu chúng con không ở trong Thầy. Thầy là cây nho, chúng con là cành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong kẻ ấy, họ sẽ mang lại nhiều hoa trái. Bởi vì, ngoài Thầy, chúng con không làm được gì" (Ga 15,4-5).

Ở đây cần nhắc lại việc tôn phong chân phước hay hiển thánh cho các tín hữu nam, nữ trong thời gian Thượng Hội đồng. Toàn dân Thiên Chúa, nhất là các tín hữu giáo dân có thể tìm ở họ, những vị mô phạm mới cho việc nên thánh, những chứng nhân mới của các nhân đức anh hùng, được thực hiện trong những hoàn cảnh thông thường hằng ngày. Như các Nghị Phụ của Thượng Hội đồng quả quyết: "Các Giáo Hội địa phương, nhất là các Giáo Hội trẻ trung phải lưu ý tìm xem trong con cái mình, những giáo dân nam nữ giữa những cánh đồng như thế (cảnh sống thường nhật ở trần thế và bậc sống vợ chồng) đã sống cghứng nhân thánh thiện và có thể trở nên gương mẫu cho người khác, để đề nghị phong chân phước hay hiển thánh". (47)

Suy nghĩ đến đây, để định vai trò người tín hữu giáo dân trong Giáo Hội, Ta nhớ lại lời kêu mời của Thánh Lêo Cả: "Hỡi người tín hữu hãy nhận chân phẩm giá của mình" (48). Đó cũng là điều mà Thánh Maxime, Giám Mục thành Turin nói với những người đã chịu phép Rửa Tội: "Anh em hãy nhìn nhận vinh dự anh em đã được trong mầu nhiệm này" (49). Thất cả những ai đã chịu phép Rửa Tội đều được mời gọi lắng nghe một lần nữa những lời của Thánh Augustinô: "Chúng ta hãy vui mừng và tạ ơn: Không những chúng ta đã được trở nên những Kitô hữu, mà là trở nên Chúa Kitô... Chúng ta hãy vui sướng hân hoan, chúng ta đã trở nên Chúa Kitô!" (50)

Phẩm giá người Kitô hữu, nguồn phát sinh sự bình đẳng của mọi thành phần Giáo Hội, bảo đảm và cổ võ tinh thần hiệp thông và huynh đệ, và đồng thời trở nên nguồn sức mạnh âm thầm của nghị lực tông đồ truyền giáo của người tín hữu giáo dân. Tuy nhiên là một phẩm giá đòi hỏi nhiều tước vị khác nhau của những người thợ được Chúa gọi vào làm vườn nho của Ngài. Công Đồng nói: "Bởi vậy, nhiệm vụ cao cả của mọi giáo dân là làm cho ý định cứu độ của Thiên Chúa ngày càng lan tới tất cả mọi người, ở mọi nơi và mọi thời đại" (51)

Chú thích: (45) Apostolicam actuositatem, 4. (46) Proposition 5. (47) Proposition 6. (48) St. Leo the Great, Sermo XXI, 3: Sources Chretienne (Christian Sources) 22a, 72. (49) St. Maximus, Tract. III de Baptismo: PL 57, 779. (50) St. Augustine, In Ioann. Evang. Tract. 21,8: CCL 36, 216. (51) Lumen Gentium, 33.