TÔNG HUẤN

"PHÚC ÂM HOÁ THẾ GIỚI NGÀY NAY"

***

Giám Mục và Linh Mục

68. Trong sự hiệp nhất với đấng kế vị Phêrô, các Giám mục, - những người thừa kế các tông đồ, - nhận lãnh qua quyền năng của phép truyền chức thánh, được ủy quyền về việc rao giảng sự thật mặc khải trong Giáo hội. Họ là những giảng sư dạy sự thật.
Hợp tác với các Giám mục trong thừa tác vụ Phúc âm hóa, và chịu trách nhiệm với một danh xưng đặc biệt, đó là những Linh mục, qua phép truyền chức thánh, "hoạt động đại diện Chúa Kitô". 103 . Họ là những nhà giáo dục của Dân Chúa về đức tin, những giảng viên, đồng thời cũng là thừa tác viên Thánh Thể và các nhiệm tích khác.
Chúng ta, những mục tử, được mời gọi dự phần vào nhiệm vụ này, hơn bất cứ phần tử nào khác trong Giáo hội. Điều được xác định về công tác phục vụ của chúng ta tạo nên sự hiệp nhất sâu xa cho một ngàn lẻ một trách vụ, đòi hỏi chúng ta quan tâm mỗi ngày và suốt cả đời chúng ta, một trách vụ đượm vẻ đặc biệt trong các hoạt động đó là quy hướng về việc rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa 104 trong mọi hoạt động của chúng ta.
Đây là dấu chỉ về bản sắc của chúng ta, không chút nghi ngờ và chống đối: là chủ chăn, chúng ta đã được tuyển chọn bởi lòng nhân ái của vị chủ chăn Tối cao 105 dẫu chúng ta bất xứng, - để rao giảng với thẩm quyền "Lời" của Thiên Chúa, - để hợp quần Dân Chúa đang tản mác, - để nuôi dưỡng dân này qua các dấu chỉ sống động của Chúa Kitô đó là các nhiệm tích để đưa dân này vào con đường cứu độ, - để gìn giữ chúng trong sự hiệp nhất mà chúng ta là những dụng cụ tích cực và sống động, ở mức độ khác nhau và để luôn bảo vệ cộng đồng này kết hợp quây quần xung quanh Đức Kitô, luôn trung thành với ơn gọi sâu xa của mình. Khi chúng ta làm những việc này, trong giới hạn của loài người và với ân sủng của Thiên Chúa là chúng ta đang thực hành công tác Phúc âm hóa. Điều này cũng bao gồm cả Ta, là chủ chăn của Giáo hội hoàn vũ, các Giám mục chư huynh của Ta, đứng đầu các Giáo hội cá biệt, các Linh mục và Phó tế, hợp nhất cùng các Giám mục và phụ tá của họ, trong sự hiệp thông bắt nguồn từ bí tích truyền chức Thánh và từ lòng nhân ái của Giáo hội.

Tu Sĩ

69. Về phần các tu sĩ, họ tìm thấy trong đời sống tận hiến một phương tiện đặc thù làm cho việc Phúc âm hóa kiến hiệu. Trong tận đáy con người họ, họ bắt gặp nguồn năng động của đời sống Giáo hội, đó là niềm khát vọng hướng về đấng thiêng liêng Tối Thượng và sự mời gọi thánh hóa. Chính vì sự thánh hóa mà họ là chứng nhân. Họ hiến thân cho Giáo hội trong niềm ước vọng tận hiến cho những đòi hỏi căn bản về phúc lộc thánh thiện. Bằng chính lối sống của mình, họ là dấu chỉ của sự sẵn sàng tiếp nhận trọn vẹn Thiên Chúa, Giáo hội và anh chị em tín hữu à
Vì tầm quan trọng đặc biệt trong vai trò chứng nhân như Ta đã đề cập đến sự chứng tá của họ giữ địa vị quan trọng hàng đầu trong chương trình Phúc âm hóa, vào cùng lúc đang có sự thử thách giữa trần thế và Giáo hội. Bằng sự chứng tá thầm lặng trong khó nghèo và vị tha, - trong thanh sạch và chân thành, - trong hy sinh và vâng lời, - họ có thể trở nên những chứng ta hùng hồn đánh động cả những người không là Kitô hữu, nhưng thành tâm và nhạy cảm với một vài giá trị.
Trong viễn ảnh này, người ta cảm nhận được vai trò của các tu sĩ nam nữ, trong công trình Phúc âm hóa, dâng hiến qua cầu nguyện, thinh lặng, đền tội và hy sinh. Rất nhiều tu sĩ khác, cũng trực tiếp dấn thân vào việc tuyên xưng Chúa Kitô. Hoạt động truyền giáo của họ tùy thuộc rõ ràng vào hệ thống phẩm trật, và phải được phối hợp với kế hoạch mục vụ đã được ứng dụng bởi phẩm trật trong Giáo hội. Nhưng ai lại không thấy sự đóng góp lớn lao mà các tu sĩ này đã mang lại, và tiếp tục gặt hái cho công trình Phúc âm hóa? Với tinh thần dấn thân, họ quyết tâm sẵn sàng từ bỏ mọi sự, ra đi và loan truyền Tin Mừng đến tận cùng trái đất. Họ tiến bứơc và sứ vụ tông đồ của họ thường ghi dấu bằng những nét độc đáo, sáng tạo đáng khen ngợi. Họ rất bao dung: chúng ta thường bắt gặp họ tận những căn cứ truyền giáo xa xôi; họ đón nhận bao gian nguy đe dọa sức khỏe và mạng sống. Quả thật, Giáo hội mang ơn họ nhiều.

Giáo hữu

70. Giáo dân là những người có ơn gọi sống giữa trần thế và nắm giữ những trách vụ thế tục khác nhau chính vì lý do này, họ phải hành xử một hình thức thật đặc biệt cho chương trình Phúc âm hóa.
Nhiệm vụ trước tiên và tức khắc của họ không phải là thiết lập hay phát triển cộng đồng nào trong Giáo hội đây là vai trò đặc biệt của các chủ chăn-, nhưng là biết sử dụng mọi phương tiện truyền giáo tiềm tàng nhưng sẵn có và linh động của người Kitô hữu trong các công việc trần thế. Hoạt động Phúc âm hóa của họ là cả thế giới bao la và phức tạp về chính trị, xã hội, kinh tế, và còn cả thế giới văn hóa, khoa học, nghệ thuật, sinh hoạt quốc tế, truyền thông đại chúng nữa. Nó cũng bao gồm những thực tại khác đang mở ngõ cho công cuộc Phúc âm hóa, như là tình yêu thương nhân loại, gia đình, việc giáo dục con em thanh thiếu niên, nghề nghiệp chuyên môn, sự đau khổ. Càng có nhiều giáo hữu thấm nhuần Phúc âm, dấn thân vào các thực tại này, hội nhập trọn vẹn vào chúng, khéo léo thúc đẩy chúng, và ý thức rằng mình phải tận dụng hết uy lực Công giáo của mình (uy lực này thường bị khuất lấp hay bóp nghẹt), thì các thực tại này càng dễ dàng phục vụ vương quốc Thiên Chúa và sự cứu độ trong Chúa Kitô, mà không mất đi hoặc hy sinh đi phần nội dung nhân bản nhưng lại được đặt vào chiều kích hướng thượng thường bị lãng quên.

Gia đình

71. Không ai được quên, mà không chú tâm đến hoạt động Phúc âm hóa của gia đình, nơi các tông đồ giáo dân rao giảng Tin Mừng. Vào các giai đoạn khác nhau trong lịch sử Giáo hội và trong Công đồng Vaticano II, gia đình rất xứng đáng mang danh hiệu tốt đẹp "Giáo hội tại gia". 106 Điều này có nghĩa là phải tạo dựng trong mỗi gia đình Công giáo, nhiều hình thái của Giáo hội toàn bộ. Thật vậy, gia đình cũng giống như Giáo hội phải là nơi Tin Mừng được truyền đạt, và từ đó Tin Mừng tỏa chiếu ra.
Trong mọạt gia đình ý thức được sứ mạng này, tất cả mọi phần tử sẽ rao giảng Tin Mừng và đón nhận Tin Mừng. Không phải chỉ có cha mẹ truyền đạt Tin Mừng cho con cái, mà chính tự con cái, cha mẹ cũng đón nhận Tin Mừng sống động sâu xa trong con cái.
Một gia đình như vậy sẽ trở thành người rao giảng Phúc âm cho các gia đình khác và cho cả chòm xóm mình. Các gia đình được kết hợp bởi hôn nhân khác tôn giáo cũng có nhiệm vụ tuyên xưng Chúa Kitô cho con cái qua kết quả trọn vẹn của phép Rửa Tội. Tuy nhiên họ có trách vụ khó khăn để trở thành những người kiến tạo xây dựng sự hợp nhất.

Giới trẻ

72. Nhiều hoàn cảnh thôi thúc Ta đặc biệt nói về giới trẻ. Giới trẻ đang lớn lên đông đảo và hiện hữu trong xã hội. Do đó nhiều vấn đề vây quanh chúng đã đánh động mỗi người lòng nhiệt thành và khôn khéo, ước mong đặt để cho chúng lý tưởng Phúc âm như một điều cần được nhận biết và đựơc sống. Nói cách khác, lớp trẻ nào đã được huấn luyện kỹ về đức tin và cầu nguyện càng phải trở thành những tông đồ của giới trẻ nhiều hơn. Giáo hội kỳ vọng lớn lao vào sức đóng góp của chúng, và chính Ta thường biểu lộ trọn vẹn sự tín nhiệm của Ta nơi chúng.

Các Thừa tác viên khác

73. Do đó, sự hiện diện hoạt động của Giáo dân trong các thực tại trần thế phải được ghi nhận với tầm quan trọng lớn lao. Không một ai có thể lơ là hoặc quên lãng những chiều kích khác: giáo dân cũng cảm thấy được mời gọi hợp tác với các chủ chăn về mục vụ cho cộng đồng dân Chúa, giúp cộng đồng phát triển và hoạt động bằng thực hành các thừa tác vụ khác biệt tùy theo ơn thánh và ơn đoàn sủng Thiên Chúa trao ban. Chúng ta chỉ có thể cảm nhận một niềm vui nội tâm thật lớn lao khi thấy bao nhiêu mục tử, tu sĩ và giáo dân, được nung nấu với sứ mạng rao giảng Phúc âm, tìm đủ mọi cách thích ứng hơn, để loan truyền Tin Mừng một cách hữu hiệu. Ta khuyến khích sự cởi mở mà Giáo hội đang biểu hiện ngày nay rất khẩn khoản theo chiều hướng này. Trước tiên, đây là một sự cởi mở về suy niệm, sau đó là sự cởi mở cho các thừa tác viên có thể làm tái sinh và tăng cường nguồn sinh lực Phúc âm hóa của Giáo hội.

Ðiều chắc chắn là cùng sát cánh với các thừa tác viên đã được truyền chức thánh, một số người được chỉ định làm mục tử và hy sinh hoạt động theo chiều hướng đặc biệt để phục vụ cộng đồng. Giáo hội nhìn nhận vị trí các thừa tác viên không có chức thánh này, có khả năng cung ứng một công tác phục vụ đặc biệt cho Giáo hội.

Với một thoáng nhìn vào thời kỳ khởi thủy của Giáo hội, chúng ta thấy rực lên sự lợi ích của một kinh nghiệm sống xa xưa về vai trò các thừa tác viên này. Ðây là một kinh nghiệm giá trị nhất giúp Giáo hội trở nên vững mạnh, phát triển và bành trướng. Sự quan tâm về nguồn gốc cần được bổ túc bởi sự quan tâm về các nhu cầu hiện tại của nhân loại cũng như Giáo hội. Giải khát ở các nguồn nước luôn truyền cảm này, mà không làm suy giảm chút nào những giá trị của chúng, đồng thời biết cách thích ứng với những đòi hỏi và nhu cầu của thời đại ngày nay, - đó là những tiêu chuẩn khôn ngoan để tìm kiếm và khám phá ra những thừa tác vụ mà Giáo hội cần đến. Nhiều thành viên trong Giáo hội sẽ hân hoan đón nhận những tác vụ đó, để gia tăng sức sống mãnh liệt hơn sức sinh động trong cộng đồng Giáo hội. Các thừa tác viên này sẽ giữ một giá trị thực nơi vùng ngoại vi họ tạo dựng nên, trong sự hiệp nhất tuyệt đối và gắn bó mật thiết với các chỉ thị của các chủ chiên các chủ chiên này chính là những người chịu trách nhiệm về sự hiệp nhất của Giáo hội và xây dựng Gíao hội.

Các thừa tác viên này, xem ra như là mới mẻ, nhưng thật ra đã gắn bó mật thiết với giòng lịch sử Giáo hội trải qua những thế kỷ đầu; họ là những giảng viên giáo lý, những trùm họ xướng kinh hay ca hát. Những Kitô hữu này đã dấn thân phục vụ Ngôi Lời của Thiên Chúa và giúp đỡ anh chị em lúc cần thiết. Họ là đầu não của các cộng đoàn nhỏ bé, một số người khác nhận lãnh nhiệm vụ hoạt động tông đồ. Các thừa tác viên này rất quý báu cho sự thiết lập, cho đời sống, cho sự tăng trưởng của Giáo hội và cho tiềm năng thấm nhập của Giáo hội vào các vùng phụ cận, cũng như vươn đến những vùng hẻo lánh xa xăm. Chúng ta cũng ghi ơn và có lòng kính mến đặc biệt đối với tất cả những giáo dân chấp nhận hy sinh một phần thời gian, nghị lực, và đôi khi cả mạng sống mình phục vụ các cơ quan truyền giáo.

Tất cả những người hoạt động cho công cuộc Phúc âm hóa phải cần được chuẩn bị kỹ càng. Sự chuẩn bị này càng rất cần thiết cho những ai dấn thân làm thừa tác viên cho Ngôi Lời. Ðược đánh động bởi niềm xác tín luôn sâu đậm về sự cao trọng và phong phú của Ngôi Lời Thiên Chúa, những ai mang sứ mạng truyền đạt Ngôi Lời phải quan tâm tối đa đến tính chất trang trọng, chính xác và thích ứng trong lời ăn tiếng nói của mình. Ai cũng biết rằng nghệ thuật nói giữ một tầm mức quan trọng ngày nay, Làm sao các vị truyền giáo và giảng viên giáo lý có thể sao lảng được?

Ta tha thiết ước mong rằng: nơi mỗi Giáo hội địa phương , vị Giám mục sẽ thận trọng trong việc đào tạo thỏa đáng tất cả các thừa tác viên của Ngôi Lời. Việc chuẩn bị nghiêm chỉnh này sẽ làm gia tăng nơi họ sự bảo đàm cần thiết, cũng như niềm hoan lạc được đi rao giảng Chúa Giêsu Kitô cho thế giới ngày nay.

Chú thích:

81) Rom 10:15 82) Tuyên ngôn Tự do Tôn giáo 13 83) Ad Gentes 35 84) St Auugustin AAS 58 (66) p 947 85) Th Gregorio Cả PL 76, 1154 86) Aca 1:8 87) Mat 28:20 88) Mt 13:12 89) Mat 13:47 - 90) Gio 21:11 91) Gio 1:1-16 92) Hiến chế Phụng vụ Thánh 37-38 93) Paul VI Bế mạc THÐ 74 26/10/74 94) Gio 15:16; Mc 3:13-19; Lc 6:13-16 95) Tđcv 1:21-22 96) Mc 3:14- 97) Mc 3:14-15; Lc 9:2 98) Tđcv 4:8; 2:14; 3:12 99) Th Leo Cả Sermo 69, 70, 94, 95 100) CÐ Lyon, Vienne, Lateran 101) Ad Gentes 38 102) Lumen Gentium 22 103) Lumen Gentium 10, 37 104) 1 Thes 2:9 105) 1 Pet 5:4 106) Lumen Gentium 11.